88m – Cuốn sách có cái tên giản dị ‘Sài Gòn’ của một người Mỹ từng sống tại đây những năm 1963-1965 vừa được Nhà xuất bản Chính Trị Quốc Gia Sự Thật xuất bản mang tới một góc nhìn mới. – linkbio.fans
88m – Sài Gòn đâu có ngủ, giữa lung linh đèn màu còn có những góc sửa xe “cứu tinh” cho những mảnh đời cần lao trục trặc xe cộ trong đêm khuya heo hút. – linkbio.fans
88m – Reng, reng… Cứ đúng y boong chuông đồng hồ báo thức 4h30 sáng là Nguyễn Phát thức giấc. Việc đầu tiên trong ngày mới của anh là vớ ngay chiếc điện thoại để nhắn tin vào nhóm chat: “Dậy, chạy thôi các trai đẹp”. – linkbio.fans
88m – Cầm trên tay cuốn Gia Định là nhớ Sài Gòn là thương 2 của nhà văn, nhà báo Cù Mai Công, một lần nữa, tôi lại bị “lạc trôi” vào những câu chuyện của một thuở Sài Gòn – Gia Định gợi nhiều thương nhớ. – linkbio.fans
88m – TTO – Chào ông chủ phở Tàu Bay, cho một tôxe lửa như cũ nhé. Như cũ của vị khách là tái vè. Ông chủ tên Khang nở nụ cười, chẳng cần nói vì đã quá quen mặt và cả gu của khách. – linkbio.fans
88m – 5h30 sáng, chuyến xe buýt màu xanh giảm tốc độ rồi dừng lại ở ngã ba đường Trần Văn Giàu và đường 32A (quận Bình Tân, TP.HCM). Một phụ nữ trạc 40 tuổi nhanh nhẹn bước xuống xe. Chị là người dậy sớm để bán rau. – linkbio.fans
88m – TTO – “Cảm ơn cô nhiều dữ lắm nghen. Đồ nào cô cho là khỏi động vô nữa, cứ thế mang đến vựa người ta cân liền. Nhiêu đây chứ bằng tui đi lượm cả ngày lẫn tối, chừng hổng được” – chú lượm đồng nát vừa lau mồ hôi vừa rối rít cảm ơn. – linkbio.fans
- 1
- 2
